Những ngày đầu tháng 12, doanh nghiệp nào cũng giống nhau ở một chỗ: gấp gáp. Chiến dịch 30 ngày đêm về đích, báo cáo, tổng kết… cứ nối nhau, ai cũng thêm áp lực. Mình đi đâu cũng thấy cái không khí “chạy nước rút” ấy.
Hôm nay mình có mặt ở Công ty VITE – tập đoàn than khoáng sản Vinacomin để chia sẻ một buổi về ứng dụng GenAI vào công việc. Và thật vui là giữa guồng cuối năm bận rộn, mình vẫn thấy một tinh thần học tập rất đáng quý. Anh Huân, Phó Giám đốc công ty cũng ngồi cùng anh em từ đầu đến cuối. Thấy lãnh đạo ngồi học, thực hành và trao đổi như một học viên thật sự, tự nhiên mình thấy ấm lòng. Bận rộn là thế mà các anh vẫn ngồi học từ đầu đến cuối, mình quý thật.
Có một anh học viên nói với mình ngay giờ nghỉ, giọng rất thẳng và rất thật:
“Bên em cũng học AI ở nhiều nơi, nhưng vẫn muốn mời HRDC về. Vì bọn em cần một thứ thực tiễn, áp vào quy trình của doanh nghiệp nhà nước được ngay.”
Nghe xong, mình im một nhịp. Rồi nghĩ mãi. Hóa ra thứ níu họ ở lại không phải là mấy tính năng mới lạ, mà là cảm giác “gỡ được việc thật”. Và cũng hóa ra, cái “duyên” của mình với nghề giảng này không chỉ đến từ AI, mà còn đến từ chính những năm tháng làm nghề rất đời của mình.
Mình có 17 năm ở VNPT, đi từ kỹ thuật, chuyên viên đến quản lý, làm trong nước rồi ra nước ngoài. Chừng đó năm là chừng đó lần làm việc với quy định, văn bản, phân cấp, trình ký… đủ để hiểu cái đặc thù của khối Nhà nước. Mình hiểu vì sao báo cáo cuối năm luôn là áp lực lớn, và vì sao nhiều quy trình phải chuẩn đến từng dòng, từng chữ. Đôi khi, thứ giúp mình dạy AI cho ra việc không phải chỉ là cái mới, mà là những trải nghiệm mình đã đi qua.
Vì hiểu đặc thù đó, nên mình không dạy AI như một con chatbot cho vui. Mình coi AI như một người thư ký hiểu nghiệp vụ, để hỗ trợ đúng việc, đúng lúc, đúng cách mà môi trường Nhà nước cần.
Cuối buổi, chị Mai, Trưởng phòng Nhân sự bắt tay và nói với mình một câu rất thật:
“Lần tới, mong thầy nghiên cứu sâu hơn nữa vào chức năng nhiệm vụ đặc thù của bên chị, để anh em học xong là ốp vào việc được ngay.”
Nghe vừa là lời đề nghị, vừa là một kỳ vọng. Mà kỳ vọng kiểu này thì mình thấy vui, vì nó cho mình biết buổi học hôm nay đã chạm đúng nhu cầu thật.
AI không phải phép màu. Nhưng khi AI được đặt vào tay những người hiểu nghề, hiểu nghiệp vụ, nó sẽ trở thành một đòn bẩy mạnh để giảm bớt áp lực, nhất là trong những ngày cuối năm.
Cảm ơn VITE – Vinacomin vì một ngày làm việc hiệu quả và chân tình.
