KHI SỰ KỸ TÍNH ĐẾN TỪ CÁI TÂM

Cuối năm, có một chuyện nhỏ khiến mình nhìn chữ “kỹ tính” bằng một ánh mắt… đáng yêu hơn.
KHI SỰ KỸ TÍNH ĐẾN TỪ CÁI TÂM
Một anh học viên cũ nhờ mình phổ nhạc một bài thơ bằng AI để làm quà tất niên cho anh em trong đơn vị.
Lúc đầu bận quá, mình quên bẵng đi.
Đến khi anh gọi lại, mình mới vội vàng ngồi làm, trong đầu nghĩ rất đơn giản: thôi làm nhanh cho xong.
Nhưng không 😄
Anh chỉnh tới 5 phiên bản.
Đoạn nào sâu lắng, đoạn nào hào hùng… soi từng chút một.
Còn mình thì cứ ngồi “đẻ” demo liên tục, tính ra phải cả chục bản mới chịu.
Đến lần sửa thứ 3, mình nhắn đùa:
“Chốt chưa anh 😄
Anh trả lời rất nhẹ:
“Khoan… đoạn này nâng cảm xúc thêm chút.”
Lúc đó mình mới đọc kỹ lại lời anh viết.
Không khẩu hiệu.
Không hoa mỹ.
Chỉ là những lời chân tình gửi tới những người đã cùng nhau vất vả suốt một năm.
Anh kỹ tính không phải vì khó tính.
Mà vì muốn món quà này đủ tử tế với những người đã sát cánh.
Tự nhiên mình thấy… ấm và vui lây.
Mình nhớ thêm một câu chuyện khác: có một anh quản lý vì mệt quá nên xin nghỉ.
Tưởng là dừng.
Ai ngờ đơn vị giữ lại, sắp xếp anh vào vai trò phù hợp hơn.
Xin nghỉ vì mệt, cuối cùng lại được “nâng”
nghe ngược đời,
mà lại rất có lý.
(Kiểu: mệt vì thương anh em quá 😄)
Từ anh học viên cũ ấy, mình chợt nghĩ đến những “thuyền trưởng” mà mình may mắn được đồng hành và thấy vẫn còn nhiều lý do để tin vào những điều tử tế.
Những chuyện như vậy mình nghĩ chưa nhiều.
Nhưng mỗi lần nghe được, mình lại thấy vui:
Vì người ta giữ người bằng sự thấu hiểu,
chứ không chỉ bằng mệnh lệnh.
Trong thời kỳ đổi mới, công cụ có thể ngày càng thông minh.
Nhưng thứ giữ tổ chức đứng vững vẫn là con người
và cách người ta đối xử với nhau
khi áp lực lên cao nhất.
Sắp năm mới, mình chúc mọi người làm việc bớt căng thẳng… và đối xử với nhau mềm hơn một chút.