CHUYỆN LÀNG VEN NÚI

Có những lúc, quan trọng không phải chọn đúng hướng, mà là đi được bao xa trên đường mình đã chọn.
Có một ngôi làng dưới chân núi. Núi thì năm nào cũng cao thêm, sông thì đổi dòng, còn làng mà “sống như cũ” là… dễ toang.
Bô lão biết vậy nên mở kho, làm đê, làm cầu, mở đường: tiền phải chạy thì làng mới khỏe, chứ nằm kho là… ngủ quên giữa gió lớn.
Rồi một ngày “những con chữ biết làm việc” xuất hiện, nhanh, sắc, và hơi làm người ta… choáng. Có người muốn tự đúc chữ riêng, nhưng tốn kém, trong khi thiên hạ chạy như gió. Thế là làng quyết: chưa đúc chữ to, dùng chữ đang có cho thật giỏi đã.
Người làng đem chữ vào việc: ghi sổ, tính toán, đo đạc, để bớt việc lặp lại và đỡ “thở dài rồi làm lại”. Từ đó đổi thay nhẹ như gió: ruộng hiểu đất hơn, buôn bán bắt nhịp nhanh hơn, nghề cũ làm theo cách mới, người trẻ học cách học lại.
Không ai cần biết hết mọi thứ, chỉ cần biết bắt đầu lại khi cần.
Khi làng đủ lực, mới tính chuyện đúc chữ lớn: không phải lùi, mà là đi đúng thứ tự để không kiệt sức giữa đường. Làng không cần cao bằng núi, chỉ cần đi cùng nhịp và đứng vững khi gió lớn.
Còn câu hỏi cuối: người trong làng có tìm được đường của mình không?
Câu trả lời nằm ở con đường ấy có thật sự thông tới nơi hay không.